tùy bút

Dấu Chân

Ngôi chùa làng ven biển thường xuyên không có trụ trì. Thật ra, cũng có vài thầy về đây, nhưng chỉ một thời gian rồi cũng ra đi.

Mái chùa che chở hồn dân tộc

Hình ảnh ngôi chùa trong thi ca, văn học… đã được nhiều tác giả nhắc đến, hướng về, như hướng về cội nguồn quê hương, với bao tình cảm, kỷ niệm sâu sắc khó quên trong

Bạn có giàu không?

Ông lão ăn xin nom thật tội nghiệp với một tay chống gậy, một tay run run cầm chiếc nón rách hướng về phía chị, giọng thều thào nhưng chị vẫn nghe rõ:

Bừng sáng về cảm thụ cái đẹp

Thời còn học trung học phổ thông, mỗi khi lớp hoặc trường tôi tổ chức liên hoan, văn nghệ, tôi thấy bạn bè tôi thường ca hát những bản nhạc trẻ.

Lời bốn mùa nói với lá

Trong một vùng đất nọ, có một cánh rừng còn đang trong mùa Đông khắc nghiệt. Tuyết trắng phủ đầy trên mặt đất và rừng cây. Mùa Đông lần này đến sớm hơn mọi năm, nhưng vẫn đẹp như những mùa Đông trước.

Tết tha hương

Tết tha hương có một ý nghĩa đặc biệt đối với các du học sinh, nghiên cứu sinh, nói chung là tất cả những ai xa quê hương trong những giờ phút thiêng liêng nhất.

Hoa tím bằng lăng

Có một kỷ niệm không thể nào quên và không thể không đến thăm, đó là con đường Lê Lợi, con đường tràn ngập màu tím bằng lăng, không biết từ khi nào tôi lại yêu màu tím thiết tha như thế “Màu tím buồn, tím giận, tím thương…

TIẾNG CHUÔNG TRIÊU MỘ

Trong thơ văn Phật giáo có hai câu thơ quen thuộc:

BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không lớn lên được.

Cảm nhận mùa thu

Sáng thức giấc bởi không khí hơi se se lạnh, vớ vội chiếc chăn mỏng quấn quanh người. Cũng định ngủ tiếp nhưng chẳng thể nào ngủ được nữa. Sờ lên đôi môi cảm giác khô khô, ram ráp.

Syndicate content